Không có gì xấu hổ khi làm mẹ đơn thân

Tôi nhận ra con là tất cả, tôi thật sự trưởng thành hơn khi làm mẹ, sống có trách nhiệm hơn.
Tôi là một phụ nữ ngoài 30 tuổi, một trường hợp mẹ đơn thân bất đắc dĩ vì cha của con gái tôi không có trách nhiệm. Tôi và anh quen nhau không lâu thì nảy sinh tình cảm, đã có những giây phút mặn nồng thắm thiết yêu đương và cả hai tính đến chuyện hôn nhân. Khi đó tôi không tự tin vào khả năng làm mẹ của mình nên có nói thẳng với người yêu rằng tôi sợ mình không có khả năng làm mẹ, để không thiệt thòi cho anh thì tôi chấp nhận thử có con trước rồi mới cưới. Anh nói sợ thiệt thòi cho tôi, tôi chấp nhận chịu mọi thiệt thòi về mình và cầu mong mình sớm có con vì khi đó tôi đã vừa qua khỏi tuổi 30. Trớ trêu thay cái ngày tôi biết mình mang trong người giọt máu của anh cũng là ngày tôi phát hiện anh ăn nằm với người yêu cũ, mối tình theo như anh nói là đã 10 năm về trước, tôi đau đớn đến tê dại, mắng anh là người tồi tệ và nói nếu anh còn tình cảm với người đó tôi sẽ cùng con ra đi, chấp nhận không lấy con làm lý do để níu chân anh. Tôi cũng không còn lòng tin yêu cho anh sau những điều như vậy.

Anh như vui mừng khôn tả khi tôi cho anh quyền chọn lựa, anh chọn lựa vứt bỏ quyền làm cha, trối bỏ trách nhiệm hoàn toàn với tôi và con. Từ đó tôi và anh thành hai kẻ xa lạ, không ai biết tin của ai nữa. Một mình ôm đau thương uất nghẹn tôi như kiệt sức, tồn tại và giữ con được là cả một quá trình đầy gian nan. Tôi phải nghỉ làm ngay từ những tuần đầu của thai kỳ do quá đau buồn và động thai. Sợ gia đình tủi hổ khi con gái không chồng có con, tôi lủi thủi trốn tránh tất cả, kể cả mẹ ruột của mình, không dám đối diện với người sinh ra mình bởi sự thất bại thê thảm trong tình cảm.

me

Gần ngày sinh vì quá lo lắng cho sức khỏe và sự sống còn của tôi và đứa con trong bụng, chị gái và anh rể quyết định nói thật cho mẹ biết. Không nói về sự thất vọng và niềm đau của mẹ thì chắc hẳn các bạn cũng hiểu rõ, nó quả thật quá sức chịu đựng của tôi, hai mẹ con không thể nhìn thẳng vào nhau được một lần bởi ai cũng che giấu niềm đau, mẹ thì khóc suốt và mất ngủ. Thời gian khó khăn và nhiều lo lắng cũng dần qua đi, tôi lấy làm hạnh phúc vô bờ khi được đón con chào đời, nhưng từ đây dường như chỉ mới là bắt đầu cho một chặng đường dài. Sinh bé ngày thứ hai tôi đã phải tập tễnh lo cho bé, không hề có thời gian nghỉ ngơi, gần như một ngày chỉ ngủ được hai tiếng suốt hai tháng đầu. Những đau đớn về cuộc hậu phẫu cộng với không được ngủ nghỉ đủ khiến tôi luôn trong trạng thái choáng, kiệt sức. Có những đêm bồng con từ trong nôi lên mà muốn rớt con vì các khớp xương trên bàn tay tê cứng và đau nhức. Đau đớn là vậy nhưng không khi nào tôi có được thời gian đi khám bệnh cho mình, vì một ngày 24 tiếng đều phải chăm sóc thiên thần của mình, không có ai phụ giúp.

Bé vừa 4 tháng phải gửi trẻ để đi làm, bắt đầu mỗi sáng mở mắt ra đến nửa đêm là túi bụi, một ngày vừa việc nhà vừa việc văn phòng phải làm tổng cộng 16 tiếng vẫn chưa cảm thấy đủ, thường lên đến 18 tiếng. Sáng 6 giờ dậy phơi đồ, nấu nước sôi để đem đến nơi gửi trẻ, lo đồ nấu cháo cho bé, tắm cho bé và đưa bé đi gửi rồi mẹ vội vã đến chỗ làm mà không đủ thời gian chải tóc chứ đừng nói là trang điểm. Chiều về đón bé sớm nhất là 17h30, nếu bé vui thì mẹ để bé chơi và có thời gian lo bữa ăn tối cho bé (nếu bé nhõng nhẽo thì mẹ chào thua không làm gì được). Cho bé ăn xong dọn dẹp, rửa cho bé, giặt đồ, rửa tất các các bình sữa, đồ dùng của bé từ nhà trẻ về (vì nơi giữ trẻ không rửa), rồi chuẩn bị đồ cho ngày mai bé đi trẻ. Bữa tối của mẹ vội vã như không có và thường chỉ xong mọi việc nhanh nhất là 22 giờ khuya, lúc này mới cho bé uống sữa và ru bé ngủ. Mẹ thật sự rảnh chỉ sau 23 giờ đêm và đêm bé dậy thêm hai lần để bú sữa (có đêm mẹ ngủ lại được, có đêm thao thức luôn tới sáng). Một ngày như mọi ngày đều trôi qua như thế nếu may mắn và suôn sẻ, còn không thì đầy nỗi lo âu khi con ốm con đau.

Nói như vậy để các chị em hiểu rằng một mình chăm sóc con thật không đơn giản, nhưng mọi cực nhọc đều tan biến khi nhìn con cười, con say giấc ngủ, yêu đến khủng khiếp. Hạnh phúc khi được làm mẹ, khi có một baby luôn cần sự chăm sóc và che chở của mình…, tất cả những điều đó làm cho người mẹ có được sức mạnh phi thường, nghị lực mà vượt qua mọi khó khăn. Nếu đã xác định làm mẹ đơn thân hay vì hoàn cảnh đẩy đưa thì các chị cũng phải chuẩn bị tâm lý thật vững, chuẩn bị tinh thần thép để đương đầu với những khó khăn, khổ cực nhất có thể, chứ không thể gặp chuyện là ôm con cùng khóc.

 

Xem thêm; nhỏ to tâm sự

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *