Cách tăng cân an toàn cho trẻ “còi”

Theo chuyên gia dinh dưỡng Anh Nguyễn, không nên đánh giá con còi nếu chỉ quan sát mà cần đánh giá sự tăng trưởng của bé.

“Con em bị còi!” hay “Mọi người than vãn con còi khắp nơi” là những câu nói mà rất nhiều bà mẹ Việt than thở về tình trạng của con. Tuy nhiên, liệu thực sự còi là có thể dễ nhận biết như vậy? Liệu nếu con còi thật sự thì cha mẹ nên lo lắng điều gì?

coi

Khái niệm “CÒI” thực sự là gì?

Còi hay nhỏ con, ốm yếu là những cụm từ mà nhiều cha mẹ ám chỉ những bé có chiều cao hoặc cân nặng thấp hơn các bé khác, thậm chí 1 số bé lộ xương sườn thì nhiều bậc phụ huynh gắn thêm “còi xương” cho bé.

Tuy nhiên, theo chuyên gia dinh dưỡng Anh Nguyễn, hiện đang làm việc tại Bệnh viện Hoàng gia Worcester (Anh Quốc), để đánh giá sự “còi” là cần 1 quy trình đánh giá 3 tháng hoặc ít nhất là kiểm tra tỷ lệ trong lượng trong 1 thời điểm phát triển chiều cao vượt bậc.

Dưới đây là 2 cách theo dõi diễn biến chậm tăng trưởng, trước khi gọi là “còi”:

– Nếu trẻ có chiều hướng giảm cân nặng trong 3 tháng gần nhất và chiều cao đứng hoặc giảm cùng với cân nặng thì có thể gọi là chậm tăng trưởng, chưa gọi là còi. Còi là giai đoạn sau của giai đoạn chậm tăng trưởng nếu kéo dài trên 6 tháng.

– Nếu trẻ tăng trưởng chậm hoặc giảm trong những thời điểm có sự phát triển chiều cao vượt bậc: trước 18 tháng tuổi, trước 3 tuổi, trước 5 tuổi và dậy thì bé gái và bé trai.

Can thiệp dinh dưỡng trong giai đoạn chậm tăng trưởng vẫn sẽ giúp trẻ phục hồi 100%, không để lại di chứng. Trong giai đoạn Còi thì tỷ lệ phục hồi sẽ thấp hơn và khó hơn vì sẽ gắn liền với mất hứng thú thức ăn, nhưng vẫn có thể phục hồi tốt nếu kết hợp liệu pháp dinh dưỡng và tâm lý trong hành vi ăn uống.

tre

Tâm lý của người mẹ có con còi

Đôi lúc nhận định “còi” của những người xung quanh hoặc người không có chuyên môn dinh dưỡng có thể đẩy người mẹ xuống 1 cung bậc cảm xúc, tạm gọi là “ma trận của sợ hãi”.

Chuyên gia dinh dưỡng Anh Nguyễn có lần tham gia điều trị cho 1 người mẹ có con còi. Người mẹ này luôn cho rằng: “Con của em phát triển bình thường, nhưng tại sao mọi người gọi con còi”. Anh nhận ra người mẹ rơi vào trạng thái “ma trận của sợ hãi”. Bằng chứng là người mẹ có 1 tủ sách nấu ăn “giúp con ăn ngon miệng”, nhìn thực đơn của bé: dày đặc những món bổ dưỡng” và góc bàn làm việc có quyển “giúp con thoát còi”. Chương trình điều trị kéo dài 6 buổi, và trong đó 4 buổi người mẹ cần phải làm liệu pháp điều trị tâm lý về dinh dưỡng trẻ nhỏ, chỉ có 2 buổi thực sự can thiệp dinh dưỡng cho bé bởi vì thực tế bé phát triển bình thường, chỉ là kén ăn và ăn lệch.

Ví dụ này cho thấy: nếu người mẹ rơi càng sâu vào ma trận thì người mẹ phải đấu tranh với 2 nhân cách: 1 nhân cách bảo vệ con của bạn khỏi lời khen chê, 1 nhân cách tìm giải pháp vô hướng cho sự còi của trẻ. Những trạng thái này làm người mẹ rất “mệt” và đứa trẻ sẽ dễ gặp 1 vấn đề bệnh lý liên quan. Nhiều người mẹ ép trẻ ăn, cho trẻ ăn đồ ăn bổ dưỡng (yến sào, sữa ong chúa,…). hậu quả của những điều này có thể làm trẻ biếng ăn phức tạp.

Lời khuyên chuyên gia đưa ra là: Nếu bạn không muốn người vợ/con/bạn thân rơi vào ma trận của sợ hãi thì bạn không nên nói về “còi” với các bé. Tại sao? Bởi vì 1 chuyên gia dinh dưỡng cũng không dám nói bé còi nếu chỉ quan sát bé.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *